Cây cóc nằm ngay cửa sổ của góc bếp. Tuổi của cây cóc bằng tuổi của ngôi nhà đầu tiên mà 2 vợ chồng xây dựng được. Ngày hoàn thiện ngôi nhà là ngày mà mình ương hột cóc để trồng lên cho có bóng cây xanh. Đất chung quanh nhà lại toàn là đất cát nên cóc phải chờ đến 3 năm mới cho được những nhánh cây cứng cáp.
Vụt quên đi, mặc dù nó vẫn sừng sững trước mắt mỗi khi đứng từ nhà bếp nhìn ra cửa sổ, bây giờ cóc đã 6 tuổi và cho những chùm qủa đầu tiên.
Mùa qủa đầu tiên ấy vậy mà cũng được khoảng 50 trái, chùm trái trĩu nặng và ngon tuyệt. Cóc trong vườn nhà mình là nhất, chưa bao giờ mình được ăn cóc ở đâu ngọt và giòn như vậy. Ư`, chuyện bình thừơng thôi vì đó là do tự tay mình trồng mà. Cái gì tự mình làm mà không nhất.
Ngoài những giá trị dinh dưỡng thông thường thì cây cóc này còn là một phương tiện để gắn kết tình cảm gia đình mình. Mỗi lần thấy mình cầm trái cóc ăn là thằng nhóc Minh Khuê lại chạy lại rối rít : mama… để xin ăn và ra sức cắn lấy cắn để, mặc dù là cu cậu chỉ mới có được 6 cái răng cửa đằng trước. Ngay cả chồng mình, chẳng thích cóc, ổi, xoài xanh nhưng khi thấy cóc thì cũng xin một miếng… Tuyệt…


