Cây cóc góc vườn

Cây cóc nằm ngay cửa sổ của góc bếp. Tuổi của cây cóc bằng tuổi của ngôi nhà đầu tiên mà 2 vợ chồng xây dựng được. Ngày hoàn thiện ngôi nhà là ngày mà mình ương hột cóc để trồng lên cho có bóng cây xanh. Đất chung quanh nhà lại toàn là đất cát nên cóc phải chờ đến 3 năm mới cho được những nhánh cây cứng cáp.

Vụt quên đi, mặc dù nó vẫn sừng sững trước mắt mỗi khi đứng từ nhà bếp nhìn ra cửa sổ, bây giờ cóc đã 6 tuổi và cho những chùm qủa đầu tiên.

Mùa qủa đầu tiên ấy vậy mà cũng được khoảng 50 trái, chùm trái trĩu nặng và ngon tuyệt. Cóc trong vườn nhà mình là nhất, chưa bao giờ mình được ăn cóc ở đâu ngọt và giòn như vậy. Ư`, chuyện bình thừơng thôi vì đó là do tự tay mình trồng mà. Cái gì tự mình làm mà không nhất.

Ngoài những giá trị dinh dưỡng thông thường thì cây cóc này còn là một phương tiện để gắn kết tình cảm gia  đình mình. Mỗi lần thấy mình cầm trái cóc ăn là thằng nhóc Minh Khuê lại chạy lại rối rít : mama… để xin ăn và ra sức cắn lấy cắn để, mặc dù là cu cậu chỉ mới có được 6 cái răng cửa đằng trước. Ngay cả chồng mình, chẳng thích cóc, ổi, xoài xanh nhưng khi thấy cóc thì cũng xin một miếng… Tuyệt…

Rau răm

Rau răm,

Hôm qua làm món gỏi hoa chuối cho khách ăn, trong đó mình có để một ít rau răm. Khách hỏi rau này là rau gì vậy, mình trả lời “ c’est une herbe, un peu comme de la coriandre mais je connais pas son nom en français”

Hôm nay vào google để tra xem tên này người ta gọi là gì trong tiếng pháp thì mới vỡ lẽ ra là rau răm của mình cũng nổi tiếng qúa đi chứ. Người ta gọi bằng tên rau răm hẳn hoi, “enfin, rau ram”. Như vậy thì rau răm và nước mắm được ngồi cùng một mâm và cũng nổi tiếng như nhau rồi còn gì.

Tự nhiên cũng hãnh diện một chút khi thấy người ta công nhận những tên tiếng việt này của mình, và tự hỏi tại sao đôi khi mình vì sĩ diện lại đi tìm dịch nghĩa ra “sauce de poisson” hay là ‘fish sauce” cho những hương vị đặc trưng…

Khoảng sân trước nhà

Một khoảng sân rộng với cây bàng cao vút vươn nhánh oai phong, tạo bóng râm cho cả khoảng sân trước nhà. Vài giò lan treo lơ lửng trên những nhánh bàng. Một cây khế kiểng e ấp nép mình cùng các giò lan dưới gốc bàng oai phong.


Tán bàng đủ lớn để tạo những bóng râm, đủ cao để đem lại chút gió trong cái nắng tương đối gắt của vùng đồng bằng sông Cửu Long, khoảng sân đủ rộng để 2 đứa nhóc có thể thoải mái chơi đùa. Giò lan tuy không thật rực rỡ nhưng cũng đủ để tạo sự chú ý mỗi khi có khách vào đến trước cửa. Cây khế tuy không thật cao to nhưng cũng đủ để cho những chùm trái chín ngọt, thanh.

Mà hình như cuộc sống của tôi cũng là những gì vừa đủ thì phải, và, tôi luôn qúy trọng và nâng niu những điều vừa đủ ấy.

Riêng một góc trời…

Xin được mượn một tiêu đề bài hát của Ngô Thụy Miên để làm nguồn cảm hứng viết cho trang Souvernirs du Vietnam này. Trang viết chỉ đơn giản ghi lại những cảm xúc bất chợt uà về trong ký ức và hi vọng là người đọc cũng có thể tìm được một vài đồng cảm trong những điều bất chợt này.